115.Phu quân, kiềm chế chút! - Tô Hành Nhạc tướng hai triều, được Hoàn Nhan Bất Phá trọng dung. Giang Ánh Nguyệt ôm mối thù nhà mê hoặc hoàng đế, từ cung nữ trèo lên nữ quan rồi Hoàng quý phi. Nam nữ chính là một đôi song sinh khác biệt. Anh trai thông minh tài giỏi
Thanh Nguyên Các : Thanh Hoa đế quân , Mập mới đẹp. Hảo Nguyệt Gia Trang: Thụy Thụy bình an, Xà vương tuyển hậu. Sơn Trà Tịnh Viên : Lan Nhân, Bích Nguyệt. Linh Vân Gia Trang: Tiền của bản cung, hoàng thượng cút, Tướng công viết giấy từ hôn đi
Vua Lê Thánh Tông tên thật là Lê Tư Thành,(còn có tên khác là Lê Hậu) hiệu Thiên Nam động chủ, con thứ tư của vua Lê Thái Tông, mẹ là bà Ngô Thị Ngọc Dao, là Hoàng đế thứ 5 của triều đại nhà Hậu Lê nước Đại Việt. Ông sinh ngày 20 tháng 7 năm Nhâm Tuất (1442) tại nhà ông ngoại ở khu đất chùa Huy Văn , Khâm
Sư huynh, rất vô lương - Tương Ba Lục - Xuyên không, dị giới, nữ cường - ED. Sứ mệnh nữ hoàng - Lưu Diệp - Cổ đại, đồng nhân, trùng sinh - TST. Ta có một bầy họa thủy - Nam Đảo Anh Đào - Xuyên không, hệ thống, cung đấu, hài - ED. Tâm ma - Jim Maryal - Hiện đại, kinh dị
Bởi vì điều quan trọng nhất của quải phu đại pháp đó là: Tiêu diệt những tình địch tiềm tàng, bóp chết toàn bộ cơ hội cưới người khác của người trong lòng! Về phần hiệu quả như thế nào, có thể từ việc mỗi ngày mỗ khờ nam kể với nàng hôm đó đám nữ tử xem hắn là ôn dịch, thậm chí trưởng bối của các cô nương thấy hắn cũng vội tránh thì có thể biết.
Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị sĩ Khóa XIII. 14-3-2021. Đọc xuyên suốt hơn 800 bài viết trên blog này trong chục năm qua, độc giả ắt không khó để nhận ra rằng tôi là nghị sĩ đầu tiên (và cho đến hôm nay 14-3-2021 vẫn là nghị sĩ duy nhất) ở Việt Nam có quá nhiều bức ảnh chụp tại nghị trường để tự đăng lên
IA7TDuw. NỮ HOÀNG ĐẾ, KHỜ PHU QUÂN Tác giả Vân Phi Tĩnh Biên tập Lily Trần > CHƯƠNG 1 VÙNG ĐẤT PHÂN TRANH * Cảnh Quan năm thứ 36 — Đại Liệt cốc nơi Đông Phàn là biên giới giữa ba nước Diên Huyên, Minh Lôi và Hắc Nhai. Nơi đây tài nguyên khoáng sản phong phú, từ 12 năm trước, khi Diên Huyên và Minh Lôi khơi mào tranh chấp thì chiến loạn đã nổi lên không ngừng. Trận mở màn năm đó giằng co hơn 2 năm, cuối cùng do chiến lực của Diên Huyên quốc chiếm ưu thế, chiếm được hơn phân nửa thổ địa, Minh Lôi quốc chiếm được phần còn lại, còn Hắc Nhai quốc hầu như không có cách nào đặt chân vào kết quả tạm thời này. Trong 6 năm sau đó, tuy nói ba nước vì thế mà tranh chấp vô số lần, nhưng lại không hề có cuộc chiến tranh nào lớn. Chỉ là bốn năm trước, tình huống khiến cho Diên Huyên quốc được lợi đã bị đánh vỡ sau khi Hắc Kỳ vương của Hắc Nhai quốc kết thúc bảy phiên cát cứ duy trì đã trăm năm. Vị Vương gia này vào lúc cuộc chiến tranh trong nước mình vừa kết thúc, đột nhiên phái Xích quân đánh Diên Huyên quốc trở tay không kịp. Thế công của Xích quân như chẻ tre, sắc bén không thể chặn, nhất là người lĩnh quân đi đánh, nghe đâu đó là Xích Nguyệt tướng quân, cánh tay phải của Hắc Kỳ vương. Dưới tay anh ta, Diên Huyên quốc liên tiếp thiệt hại ba viên đại tướng, trong có bao gồm đại tướng quân Lận Tương Tân. Diên Huyên quốc liên tiếp thất bại, dẫn đến việc họ mất đi một mảnh đất lớn ở Đại Liệt cốc. Cuối cùng chỉ bởi Trung Đức tướng quân Vũ Văn Hạo Kỳ dẫn quân liều mạng chống cự mới có thể giữ lại được Tỉnh Khê Bồn Cốc ở phía tây Đại Liệt cốc. Trận chiến ấy, Vũ Văn Hạo Kỳ thành danh, còn Hắc Nhai quốc do thiệt hại mất danh tướng Xích Nguyện nên đã ngừng tấn công, hai nước đình chiến. Trên thực tế, chỉ có Vũ Văn Hạo Kỳ mới biết được tại sao danh tướng Xích Nguyệt lại bị tổn hại. Cái tên kia, ngay cả da lông ông cũng chưa làm y bị thương, bản thân lại suýt nữa mất đi nửa cái mạng. Muốn ông nói thì người kia tám phần mười là có nguyên do muốn giả chết! Chẳng qua, mặc kệ chuyện của y, coi như vớ được một món lợi to, vì ông là người duy nhất thắng trận, được tăng lên ba bậc, được Hoàng thượng phong làm Trấn Cương đại tướng quân tòng nhị phẩm. Nguyên khí của Diên Huyên quốc bị thương tổn, Minh Lôi quốc luôn hiếu chiến tuyệt đối sẽ không bỏ qua dịp này. Vì thế nơi biên giới hai nước, khói lửa nổi lên bốn phía. Chiến tranh kéo dài, hao người tốn của, Diên Huyên quốc liên tiếp phái binh ra biên cảnh phía đông, nhưng lại không thể ngăn cản hành động vượt biên của Minh Lôi quốc, liên tiếp mất đi vài tòa thành trì. Diên Lân đế vừa vội vừa giận, vài vị hoàng từ trưởng thành đều xin dẫn binh giết giặc. Hoàng thượng chấp thuận, phong Quyết vương làm chủ soái, Vũ Văn Hạo Kỳ làm phó soái, bên trong bao gồm Thái tử và bốn vị hoàng tử lãnh binh đi theo. Hoàng tộc tự mình xuất chinh, đoạt lại hai tòa thành trì, tình hình chiến đấu bắt đầu xuất hiện trạng thái giằng co, Minh Lôi quốc không thể tiến thêm một bước, Diên Huyên quốc cũng không thể đoạt lại thành trì đã bị mất đi. Khi đó, về đối ngoại, chúng thần trong triều đình nhất trí coi Minh Lôi quốc là kẻ thù; về đối nội, bởi vì các phái bất đồng trong việc duy trì hoàng tử, các phái đều như Hoàng thượng dự liệu, trên cơ bản đều coi Vương gia Địch Vũ Liễn mới được phong Vương, nhận sủng ái vạn phần làm cái đinh trong mắt. Vì thế, đến năm Địch Vũ Liễn qua tuổi mười bốn, đại thần trong triều không một ai có ý kiến bất đồng, toàn bộ đề cử Liễn Vương đi sứ Ngự Phong quốc. Mọi người chí lớn gặp nhau đều muốn nàng có đi không có về, nhưng không ngờ tiểu vương gia trở về bình yên vô sự, còn hoàn thành nhiệm vụ đi sứ, làm lũ tiểu tử muốn hại người tức đến hộc máu. Việc diệt trừ không xong cái đinh trong mắt làm người ta cực kì kiêng kị này, mỗi người đều vắt kiệt óc mà nghĩ nhổ nó ra. Kế tiếp, mấy nhóm người đều không hẹn mà gặp cùng nghĩ tới phương án muốn Liễn vương xuất chinh. Một đứa nhỏ mới mười bốn tuổi đến chiến trường nơi đó, có một cái chết “ngoài ý muốn” là cực kì bình thường. Lý do đề cử của bọn họ rất đơn giản, Liễn vương là chân truyền võ công và binh pháp của Quyết vương, công lực đứng đầu trong nhóm hoàng tử, mà Hoàng thượng lo lắng cũng đến lúc để Địch Vũ Liễn thay thế binh quyền nên liền chấp thuận. Cứ như vậy, Liễn vương Địch Vũ Liễn mười bốn tuổi, tuổi nhỏ suất lĩnh đội ngũ tân binh xuất chinh. Ban đầu nàng bị phái tới nơi của Quyết Vương gia, chưa đến ba tháng đã bị Quyết Vương gia lấy cớ chỗ Thái tử cần trợ giúp, đưa nàng qua đó. Thái tử kiên trì được 2 tháng, đưa nàng tới nơi của Tam Hoàng tử, kế tiếp, Liễn vương cùng đội ngũ tân binh của nàng giống như củ khoai nướng bỏng tay bị người ta chuyền đi chuyền lại, ai cũng không muốn nhận. Người trước kia đưa ra đề nghị Liễn vương xuất chinh đã hối hận đến nỗi ruột cũng biến xanh lét rồi, muốn nói để vị tiểu vương gia sát tinh này chết trên chiến trường, vậy mà lại đưa sát tinh của nước mình xuất môn, dọa cho Minh Lôi quốc sợ đến tè ra quần, kêu cha gọi mẹ, để tiểu vương gia đoạt mất công lao của mình! Bọn họ càng thất sách hơn chính là vốn trông mong đội tân binh có thể níu chân chân tiểu vương ta thì đội ấy lại bị đứa trẻ này huấn luyện thành một đội quân tinh anh Hắc Kỳ quân chỉ nghe mệnh lệnh của Liễn Vương, khiến quân địch vừa nghe thấy đã sợ vỡ mật, khiến phe ta kinh dè. Đội tân binh có tổng số năm nghìn người, mới lên chiến trường được một tháng đã chết một nghìn tám trăm người, trong đó một phần tư đều chết do vi phạm quân quy Liễn vương quy định, vì vậy tiểu vương gia sát tinh đã được cải danh thành tiểu vương gia thị huyết. Ba nghìn hai trăm người còn lại không ai dám trái bất kỳ câu nói nào của Liễn vương. Cũng bởi vậy, sau ba tháng Liễn vương xuất chinh, thế giằng co hơn hai năm đã bị đánh vỡ, nhưng dù sao cũng do Địch Vũ Liễn bị người ta đuổi tới đuổi lui, thế nên phân nửa thời gian nàng đều bị hao phí cho việc dẫn binh đi lại, thế nên chiến tranh lại tiếp tục giằng co thêm hai năm, mà đến khi gần kết thúc, quân đội của Địch Vũ Liễn về cơ bản là bị người ta vất lại nơi hậu phương. Tiếng lòng của các tướng lĩnh đều rất giống nhau, chính là tiểu vương gia muốn đánh địch ở nơi nào cũng có thể miễn là đừng đi theo đội ngũ của họ là được, điều này khiến cho Địch Vũ Liễn chỉ có thể nhàm chán luyện binh cảm thấy vô cùng khó chịu. Khi vô tình nhận được tin tức Hắc Kỳ vương của Hắc Nhai quốc mất tích, nàng chỉ thoáng cân nhắc rồi phái người đi hỏi Quyết vương nàng nên chi viện Hoàng thúc hay Vũ Văn Hạo Kỳ. Quyết vương lập tức gửi tin trả lời cho nàng đi tới nơi của Vũ Văn Hạo Kỳ. Ngay sau đó nàng lại phái người đi hỏi Vũ Văn Hạo Kỳ, nàng nên chi viện cho ông hay dẫn quân đến Tỉnh Khê Bồn Cốt để tiếp quản quyền đóng quân nơi đó. Vũ Văn Hạo Kỳ buồn bực, nơi Tỉnh Khê chẳng hề có chiến sự, không cần thêm binh, thế nhưng để tiểu vương gia chạy đến nơi của ông thì thật giống một cơn ác mộng ập đến. Ông bối rối đành phải trưng cầu ý kiến của Thái tử điện hạ đang ở cùng một nơi với ông, kết quả là, Thái tử chẳng cần nghĩ ngợi gì đã quyết định để Địch Vũ Liễn dẫn binh tới Tỉnh Khê đóng quân, nghìn vạn lần đừng có để cậu ta tới nơi này. Nhận được câu trả lời vừa đúng ý mình, sau khi Địch Vũ Liễn dẫn binh tới Tỉnh Khê, việc thứ nhất nàng làm là nương theo thân phận của mình mà tiếp quản quân đóng ở đây, chuyện thứ hai là dẫn quân tấn công về phía mảnh đất mà Hắc Nhai quốc chiếm giữ ở Đại Liệt cốc kia, cố gắng giết giết giết, sau đó lại tấn công về phần đất mà Minh Lôi quốc sở hữu. Đợi đến khi Diên Huyên quốc và Minh Lôi quốc đình chiến, vào lúc đám người Thái tử đang đắc ý rung đùi với công lao chinh chiến mấy năm gần đầy của mình, ảo tưởng rằng hoàng thượng sẽ rất hài lòng, ban thưởng ra sao, thì một tin tức từ trên trời giáng xuống đã chém tan giấc mộng của mấy người, Liễn vương đã hoàn toàn chiếm đóng Đại Liệt cốc tại Đông Phàn, từ nay về sau, Đông Phàn hoàn toàn thuộc về bờ cõi của Diên Huyên quốc. Khi muốn truy cứu tội Địch Vũ Liễn tự tiện chạy đến Tỉnh Khê thì Thái tử mới phát hiện ra rằng bản thân mình đã bị cái vị tiểu vương gia đáng ghét kia đùa bỡn. Địch Vũ Liễn không hỏi mình cần giúp đỡ ở nơi nào mà cứ hỏi câu hỏi khiến người ta phải lựa chọn, lại còn đặc biệt đưa ra hai lựa chọn. Nàng lợi dụng tâm lý đám người Thái tử không muốn nàng tới chi viện, mượn tay Thái tử, quang minh chính đại chạy tới Tỉnh Khê, còn về phần nguyên nhân khởi binh thì kệ nàng bịa thế nào, dù sao sau khi Hoàng thượng nghe được tin tức này cũng hớn hở, không chỉ để cho Địch Vũ Liễn tự chọn phủ đệ khi chuyển khỏi cung, mà còn ban thưởng không ít tiền tài và mỹ nữ, lại còn cho phép nàng chọn ba trăm người trong đội Hắc Kỳ quân của nàng làm đội hộ vệ bên người. Tháng mười năm ấy, toàn bộ chiến sự đã kết thúc, binh lực vùng biên cảnh bị sắp xếp lại một lần nữa, các địa phương khác lần lượt áp giải phạm nhân bị lưu đày và nô lệ đến Đại Liệt cốc ở Đông Phàn. Cũng bởi Diên Huyên quốc vốn là nơi thiếu các quặng sắt, sắp tới lại trắng trợn chuẩn bị khai thác mỏ sắt nơi đây, chế tạo binh khí nhằm tăng thế lực quân đội bên mình, lại thêm khai thác các mỏ vàng, mặt khác để có thể buôn bán vật hiếm của đất nước để giải quyết tình trạng quốc khố trống rỗng và cuộc sống của bách tính khó khăn do chinh chiến mấy năm nay. Các tướng lĩnh và hoàng tử chuẩn bị quay về Yến đô đều đã khởi hành. Địch Vũ Liễn dự định phái Tiểu Phúc tử về Yến đô xắp xếp tặng phẩm của phụ hoàng và phủ đệ mới của nàng. Trước khi đi, Tiểu Phúc tử hỏi “Vương gia, ngài muốn chọn mảnh đất nào?” Địch Vũ Liễn nhìn qua mấy chỗ phụ hoàng liệt kê trên thánh chỉ, trong đầu không nghĩ gì nhưng vẫn để Tiểu Phúc tử nói tường tận về người ở bên cạnh những nơi này. Nghe đến một tòa phủ đệ có hàng xóm là nhà của Vũ Văn Hạo Nhiên, dáng dấp của cậu bé khờ vốn đã quên mất nhiều năm bất chợt hiện ra trong đầu Địch Vũ Liễn. Tựa như bị ma xui quỷ khiến, nàng đã chọn tòa phủ đệ kia. “Vương gia… Ngài khẳng định? Tòa phủ đệ kia đã bị bỏ hoang rất lâu rồi, do có lời đồn người vào đó ở đều bị nguyền rủa, vả lại, gia đình ở cuối cùng ở đó là Mạc gia.” “…” Nàng trầm mặc không nói gì, nhắc đến gia tộc của mẫu phi, bầu không khí xung quanh Địch Vũ Liễn chợt giảm xuống mấy độ trong nháy mắt. Có điều, so sánh giữa khuôn mặt khờ trong trí nhớ và nhà ông ngoại chưa từng gặp mặt thì sức quyến rũ của khuôn mặt khờ lớn hơn một chút, nàng không muốn thay đổi quyết định, “Cái nhà đó đi! Nhớ là ngoại trừ màu đen, những màu sắc khác không được xuất hiện trong phủ!” “Dạ!” Hiển nhiên là người hầu hạ nhiều năm nên biểu cảm của Tiểu Phúc tử khi nghe được sự đam mê ấy cũng chẳng hề thay đổi, nhận lệnh rời đi. Chỉ là, thói quen của cậu không có nghĩ là người khác có thể chấp nhận được. Nghe nói Liễn Vương muốn ở bên cạnh mình, ngoài trừ Vũ Văn Dật Thần thì mọi người trong nhà họ Vũ Văn đều có cảm giác xui xẻo. Vào lúc Tiểu Phúc tử xuất hiện tại Yến đô chỉ huy tôi tớ sơn lại phủ đệ kia thì ngay cả Vũ Văn Dật Thần mấy ngày hôm nay bị ép đi cổng chính cũng cảm thấy có vẻ sự hắc ám khủng bố phủ xuống bên cạnh nhà mình rồi, ác mộng quá đi! Tiểu Phúc tử bị sai đi, Địch Vũ Liễn cũng không lập tức khởi hành quay về Yến đô, để chọn lựa những người ưu tú nhất vào đội hộ vệ thân cận của mình, nàng đã chậm mất hai tháng, sau đó trên đường trở về Yến đô, nàng lại đi tới khu vực khai thác mỏ quặng tại Tỉnh Khê Bồn Cốc chờ đợi vùng khác đưa tới một tên phạm nhân bảy năm trước bị lưu đày, nguyên Tả thừa tướng Liễu Chí Thành để xử lý một chuyện quan trọng. Nàng chỉ mang theo mười ba hộ vệ áo đen đi tới hầm mỏ, khi toàn bộ phạm nhân nô bộc tập trung lại thì thấy Liễu Chí Thành còn chưa bị áp giải tới nơi này. “Vương gia, để thuộc hạ dẫn người đi xử lý những người đó!” Phong Tử Diệu lo lắng chuyện khác, cầm dây cương, vội vàng hỏi Địch Vũ Liễn. Phong Tử Diễn đã trưởng thành dường như giống huynh trưởng của anh ta, Tiểu Phúc tử, mi thanh mục tú, thế nhưng có thêm chút khí cương dương, khiến người ta cảm giác được tư thế oai hùng hiên ngang. Thân là một trong số những thư đồng của Địch Vũ Liễn, hiện giờ anh ta là thủ lĩnh của mười ba hộ vệ áo đen, rất được nàng trọng dụng. “Không cần!” Sớm đã phát hiện ra dọc đường tới mỏ quặng bị người ta theo dõi, Địch Vũ Liễn vô tình nói. Sau đó, nàng quét nhìn đám nô lệ và phạm nhân bị tập trung lại đang quỳ mọp dưới mặt đất, nói với người phụ trách ở đó, “Được rồi, để chúng cần làm gì thì làm đi!” “Dạ!” Liễu Chi Thành vẫn chưa được đưa tới đây, vậy nàng chờ ở nơi này là được rồi, Địch Vũ Liễn đang muốn để Phong Tử Diệu đi chuẩn bị chuyện tối nay ngủ lại đây, khóe mắt lại tình cờ nhìn thấy trong số những người đó có khuôn mặt nàng thấy quen mắt, nàng đột nhiên quay đầu nhìn chằm chằm vào người đó. Khuôn mặt người nọ thấm đẫm sự tang thương, nhưng cũng là khuôn mặt Địch Vũ Liễn khắc sâu trong lòng, hận đến thấu xương. Đã nhiều năm qua chẳng tìm được tăm tích, người phụ nữ này sao lại ở cùng với đám tiện nô và phạm nhân lưu đày! Thì ra là như vậy bà ta mới không hề bị người ta tìm được sao? Mẫu phi của Địch Vũ Liễn nàng, Mạc Tương Vân! Trong mắt Địch Vũ Liễn trào lên cuồng phong bão táp, trầm giọng nói “Đưa ả đàn bà kia qua đây cho bản vương.”
Q1 C19 Tâm ý chân chính của Hoàng thượng * Thôi Hiểu Phong thấy ông nội của mình đã tới, chuẩn bị tiếp tục gào khóc như vừa rồi nhưng lại bị ông nội trừng mắt ra hiệu, không cho phép nó lên tiếng, nó đành phải oan uổng mà tiếp tục nằm úp sấp tại nơi ấy. Còn Địch Vũ Liễn vẫn không nghĩ ra được đáp án, một đám người đi theo phụ hoàng tới đứng ở đằng kia càng làm cho bé có thêm áp lực, thế nên bé chỉ có thể nhướng mày, không hề động đậy nhìn chằm chằm về hướng Thôi Hiều Phong và cũng chẳng hề nói gì. Nhìn thấy biểu tình của bé, tên thái giám ban đầu dừng lại động tác đánh do vì Hoàng thượng đến đây, nay lại không biết là có phải tiếp tục hay không, chỉ có thể chờ đợi. Thái phó Vương Trí Lợi ở bên cạnh Địch Vũ Liễn biết rất rõ hàm ý của cuộc tuyển chọn thư đồng ngày hôm nay. Đừng xem tướng mạo ông bình thường, thân là Thái phó, bề ngoài chẳng có quyền hành gì, dường như đối với một tên thái giám như Văn công công chẳng dám quản cái gì. Nhưng năm đó ông chính là người tham mưu cho Hoàng đế đoạt được ngôi vị, là cánh tay trọng yếu ẩn mình trong bóng tối! Thông minh như ông, sau khi Hoàng thượng đăng cơ không lâu, liền hay lập tức rút lui khi trong tay còn đầy thế lực, từ quan trở về quê hương, còn Hoàng thượng hiển nhiên đánh giá ông rất cao. Tuy nói rằng ông không có chức quan nhưng vinh hoa phú quý cũng không giảm đi nhiều, có thể thấy được rằng, người này làm việc rất tài giỏi. Hoàng thượng đã từng nói với ông, sau này người kế thừa ngôi vị Hoàng đế sẽ lại để cho ông dạy dỗ! Thời gian đó, ông hiểu rõ rằng đại hoàng tử cũng không phải là người được chọn lựa kế nhiệm vừa ý Hoàng thượng, lập Thái tử chỉ là kế tạm thời, quả thực gia tộc Thái hậu Thôi thị trước đây vào thời Tiên đế, lúc Bát vương đoạt quyền là trợ lực lớn nhất cho chiến thắng của Hoàng thượng, đồng thời tiên đế còn lưu lại rất nhiều vấn đề, buộc cho Hoàng thượng không thể không tạm thời giữ lại bộ tộc ngoại thích mà ngài có nhiều kiêng dè này! Ông khẳng định rằng rồi cũng có một ngày hoàng thượng sẽ tuyển chọn người tốt nhất trong số các hoàng tử để lập lại ngôi vị Thái tử một lần nữa. Thế nhưng đợi qua mấy năm, Thái tử điện hạ cũng đã tham gia triều đình hỗ trợ giúp đỡ công việc Hoàng đế, mà chẳng thấy Hoàng thượng gọi ông quay về. Ông còn tưởng rằng Hoàng thượng đã thay đổi chủ ý, lại không nghĩ rằng vào năm vừa rồi nhận được một thánh chỉ của Hoàng thượng triệu ông quay về triều, để ông dạy dỗ cho một vị tiểu hoàng tử nhỏ đến vậy. Trước khi ông đến dạy Thập lục hoàng tử, Hoàng thượng chỉ ra một ý chỉ cho ông “Quan sát thật kỹ xem tư chất của đứa nhỏ đó như thế nào, thử so sánh cùng những đứa khác xem, nếu tốt thì dạy tiếp, nếu không tốt thì không cần dạy thêm!” Ông cảm thấy thật phấn chấn, Hoàng thượng cuối cùng cũng có một người vừa ý để chọn lựa! Sau khi dạy đứa nhỏ này một thời gian, ông phát hiện ra rằng tiểu hoàng tử thông minh tuyệt đỉnh, đã nhìn qua một lần sẽ không quên, nói một lần liền thông suốt. Thế nhưng, điều đó cũng chưa làm ông hiểu ra được nguyên nhân Hoàng thượng có cái nhìn khác với vị tiểu hoàng tử này, bởi vì theo như ông biết, các vị hoàng tử lớn tuổi khác đều rất ưu tú. Đầu năm nay, ông thật sự nhìn ra không ít về cảnh ngộ của vị hoàng tử này ở trong cung, nhất là vị Thục phi kia lại càng quá phận! Nhưng ông lại không thể nói thẳng ra phương pháp, nhỡ người khác nắm giữ được cái nhược điểm xúi giục hoàng tử, thế nên trong một giờ học nào đó, ông đã nói qua một chút về cấm kỵ trong cung, chủ ý là muốn khiến cho tiểu hoàng tử tự mình tìm ra cơ hội để áp chế bộ dáng ngạo mạn của Thục phi, để nàng thu liễm hành động của bản thân đi một chút. Vậy mà năm tháng trôi qua vẫn không thấy tiểu hoàng tử có hành động gì. Đến một ngày nào đó ông có giảng về ý nghĩa của câu nói “Bố trí nơi chết để sau đó được sống”[1], chỉ ba ngày sau, vị tiểu hoàng tử này hỏi ông địa vị hoàng tử tôn quý bao nhiêu, Hoàng tử phạm lỗi nhiều như thế nào sẽ khiến Hoàng thượng không thể tha thứ? Ngay cái hôm ông trả lời được câu hỏi ấy, vị tiểu hoàng tử này đâm Thục phi bị thương, tương đương với việc đưa bản thân vào chỗ chết, nhưng lại lợi dụng cấm kỵ trong cung mà ông đã từng đề cập qua để diệt trừ Thục phi, thành công thay đổi cảnh ngộ của bản thân mình. Ông biết rõ rằng một đứa nhỏ mới có bốn tuổi không có khả năng giống như bọn họ cả ngày dùng thủ đoạn, lập kế hoạch một cách chu đáo tỉ mỉ, sở dĩ chuyện diệt trừ Thục phi tiểu hoàng tử có thể thành công, phần lớn vẫn phải dựa vào vận khí tốt. Còn điều thật sự làm ông bất ngờ chính là ông còn tưởng rằng tiểu hoàng tử không ghi nhớ kỹ những điều ông giảng, ai ngờ tiểu hoàng tử chẳng những ghi nhớ sâu sắc mà còn có thể nhẫn nại, không lộ ra điều gì để đợi đến lúc bản thân mình rõ ràng được lúc nào nên dùng thì mới động thủ! Đứa nhỏ này là một người trời sinh cầm quyền! Nếu như để tâm bồi dưỡng, qua năm dài tháng rộng, không biết sẽ trở thành người thế nào? Việc này ông đã bẩm báo tỉ mỉ cho Hoàng thượng, Hoàng thượng tuy mừng rỡ nhưng cũng chưa có định quyết tâm, chỉ là trước khi quyết định thì tự mình bồi dưỡng một thời gian, sau khi sát hạch rồi mới nói tiếp, đây cũng là ý nghĩa chân chính của buổi tuyển chọn thư đồng ngày hôm nay. Chẳng qua ông cảm thấy dù cho bốn tháng qua ông cùng với Hoàng thượng đặc biệt đã dạy tiểu hoàng tử những nội dung liên quan đến ngày hôm nay, thế như nhìn vẻ mặt của tiểu hoàng tử lúc này, cộng thêm việc sáng nay tiểu hoàng tử không hề có phản ứng gì với việc mình đặc biệt nhắc nhở phái người đi xem xét kĩ hành động của Văn công công, cũng cho thấy rằng đứa nhỏ này căn bản không hề hiểu, cũng không thông suốt những gì đã học, không nghĩ ra được điều Hoàng thượng muốn là cái gì. Ông từng can gián Hoàng thượng, yêu cầu thế này đối với một đứa nhỏ mới có bốn tuổi vẫn còn quá sớm và quá mức, tốt nhất là đợi đến tiểu hoàng tử khoảng mười tuổi rồi lại quyết định sau, nhưng Hoàng thượng rất kiên trì vì Hoàng đế đã không thể tha thứ chịu đựng được những hành động của các phe phái trong triều đang âm thầm tranh đấu. Buổi tuyển chọn thư đồng này đúng là một cơ hội tốt để cảnh cáo bọn họ, điểm mấu chốt là ở chỗ làm thế nào để sử dụng được cơ hội ấy. Địch Vũ Liễn đứng hồi lâu chẳng hề động đậy, còn Hoàng thượng đã chống tay trái lên ghế tựa, chậm rãi xoa cằm nhìn chằm chằm vào đứa nhỏ. Thấy thế, Vương Trí Lợi thở dài, ôi, Hoàng thượng đã khó chịu rồi, có lẽ mình nên nhắc nhở tiểu hoàng tử một chút là được! Vì thế, ông hơi tiến lên trước về phía Địch Vũ Liễn, khom lưng cúi xuống bên tai bé, dùng thanh âm chỉ để hai người có thể nghe thấy được mà thầm thì “Điện hạ, thành ngữ sáng nay thần dạy ngài, ngài có nhớ kỹ hay không? Hoàng thượng đặc biệt dẫn nhiều người đến nhìn như thế, ngài cũng đừng làm ngài thất vọng nhé! Điện hạ, đã học cái gì thì đều phải sử dụng! Học để dùng!” Câu thành ngữ mới được học sáng sớm ngày hôm nay? Tháo phó không có chuyện gì lại đi nói với bé chuyện này? Địch Vũ Liễn thoáng sửng sốt, trong đầu nhanh chóng nhớ lại buổi sáng đã học cái gì, giết gà dọa khỉ, giết một người răn đe trăm người! Ông nhắc nhở bé nên giết người nào đó để cảnh cáo một người nào đó khác sao? Phụ hoàng của bé đặc biệt đem theo những người này tới đây? Địch Vũ Liễn quét mắt về phía chư quan triều đình, phụ hoàng bé đã có dạy bé về cách phân loại triều phục, về tên của quan viên trong triều hiện nay, lúc này, địa vị của mỗi người đến đây bé cũng biết sơ sơ. Tầm nhìn của bé một lần nữa lại trở về chỗ Thôi Hiểu Phong, phát hiện tên thái giám đứng bên cạnh muốn nói rồi lại thôi, thế là bé vốn không nghĩ ra được phụ hoàng bé muốn cảnh cáo ai bỗng nhiên chỉ tay vào tên thái giám kia giận dữ nói “Ngươi còn ngây ra ở đấy làm gì! Tiếp tục đánh đi! Đánh tới khi nó nói thật thì mới thôi! Rốt cuộc là người nào trong nhà dạy nó có lá gan lớn như vậy phỉ báng loạn thân phận hoàng tử!” Kệ xừ mọi việc, trước tiên đánh cái đã rồi giải quyết sau! Bé từ từ nghĩ thế. Thôi thừa tướng vừa nghe thấy vậy, lập tức hiểu rõ rằng thằng cháu út nhà mình quả thực không biết giữ miệng, vội vàng quỳ xuống trước mặt Hoàng thượng “Hoàng thượng, xin ngài minh xét, tôn tử của vi thần sao dám phỉ báng loạn Thập lục hoàng tử, hẳn là tiểu hoàng tử đã nghe lầm rồi!” “Ngươi nói bản hoàng tử lầm! Ngươi không có mặt tại đây, sao biết tôn tử của ngươi chưa từng phỉ báng bản hoàng tử?” Thân nhìn nho nhỏ quay lại, sắc mặt âm trầm, nhìn chằm chằm vào Thôi thừa tướng trầm giọng chất vấn, bộ dáng giống y chang với biểu tình của Hoàng thượng khi tức giận, khiến cho Thôi thừa tướng đã làm quan hai triều hoàng đế trong lòng sợ hãi, cũng làm phần lớn các trọng thần lần đầu tiên trông thấy Thập lục hoàng tử cảm thấy bất ngờ, khí phách của hoảng tử nhỏ thật khiếp người. “Không phải, ý của thần là trong đây nhất định có hiểu lầm gì đó!” Đứa bé khó ưa này còn dám nổi giận với ông, cũng không nhìn xem Thôi Thường Tích ông là cậu của ai! Tâm tình bị hù dọa nhất thời lóe lên suy nghĩ, trong lòng Thôi thừa tướng căm hận nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài, “Hoàng thượng, có lẽ trước hết hãy hỏi nhóm người Văn công công để xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, sau mới quyết định tiếp có được không? Nếu như đúng là tôn tử của thần có sai, ngày hôm nay có đánh chết nó tại Mậu Học Hiên, vi thần cũng tuyệt không có ý kiến, nhưng nếu đây là hiểu lầm, đánh đứa nhỏ quá mức, nếu như Thái hậu có hỏi đến, sợ rằng cũng không tốt cho Thập lục hoàng tử!” “Văn công công, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Hoàng tượng ra hiệu cho tên thái giám kia trước hết hãy dừng tay, thế nhưng trong lòng lại mắng thầm lão già khó ưa! Lời nói lại mang theo uy hiếp, lôi hẳn Thái hậu ra đây! “Hồi bẩm Hoàng thượng, nô tài cũng không rõ có chuyện già xảy ra, sau khi Thập lục hoàng tử đến đây bỗng nhiên nói tiểu thiếu gia Thôi gia phỉ báng tiểu hoàng tử, gọi người bắt lại. Trên thực tế, nô tài không nhe thấy có bất kì người nào có nói lời phỉ báng Thập lục hoàng tử.” “Vương thái phó, chuyện đúng như lời Văn công công nói sao?” Vương Trí Lợi cũng nghe ra ý tứ trong lời nói của Thôi thừa tướng, sau lại nghe thấy lời Hoàng thượng hỏi chính mình, hơi lo lắng một chút, Thôi Hiểu Phong là một trong những người cháu mà Thái hậu yêu thích, nếu ngày hôm nay nó bị đánh đến mức xảy ra chuyện gì, chỉ sợ đúng như lời Thôi thừa tướng nói, làm cho Thái hậu vốn cũng chẳng thích gì Thập lục hoàng tử nổi giận, như vậy thì không tốt, thế nên ông mới khom người, cung kính đáp lại “Hồi bẩm Hoàng thượng, vi thần thấy sau khi Thập lục hoàng tử tiến vào, Tiểu thiếu gia Thôi gia cùng với mấy đứa nhỏ xung quanh nói cái gì đó, cười vui không ngớt, tuy nhiên, cũng xin Hoàng thượng thứ tội, vi thần bởi vì tuổi già tai nghễnh ngãng, cũng không nghe thấy lời nói nào phỉ báng Thập lục hoàng tử.” “Xem ra là một hồi hiểu lầm thôi, quên đi!” Hoàng thượng phất tay về hướng tên thái giám kia, ý rằng bảo hắn không cần đánh thêm nữa. Kết quả này cũng là dự liệu của quan viên trong triều đang đứng một bên, các ông đều cho rằng dù sao cũng chỉ là một vị tiểu hoàng tử, đâu phải là đối thủ của Thôi đại thần nguyên lão trong triều, Thôi đại nhân nói có hai câu đã hóa giải được nguy cơ cho tôn tử của ông, cho dù là đứa nhỏ đó có nói gì thật đi chăng nữa, vị tiểu hoàng tử này cũng chỉ có thể giả câm ngậm bồ hòn làm ngọt, bởi vì người có thể làm chứng đều đứng ở bên phía Thôi thừa tướng rồi. Sau khi Thôi thừa tướng tạ ân quay về đứng lại chỗ cũ, trong tâm thở dài một hơi, cũng rất đắc ý, sau lại nháy mắt với Văn công công đứng ở đối diện, ra hiệu cho hắn mau mời Hoàng thượng cho tiếp tục buổi tuyển chọn, cuối cùng mới nhìn thẳng về phía Địch Vũ Liễn, mắt đối mắt với bé chẳng rời đi. Văn công công đương nhiểu hiểu rõ được ý tứ của ông, khom người hướng Hoàng thượng hỏi “Hoàng thượng, tiếp tục tiến hành buổi thi tuyển có được không ạ?” Hoàng thượng còn chưa trả lời, mọi người chỉ thấy Thập lục hoàng tử với bộ mặt không mang cảm xúc gì đi tới chính giữa, vén vạt áo lên, thẳng lưng quỳ ngay ngắn trước mặt hoàng thượng, chắp tay thỉnh cầu “Phụ hoàng, nhi thần muốn thỉnh hỏi phụ hoàng, cuộc tuyển thí ngày hôm nay là do nhi thần toàn quyền phụ trách, bất luận điều gì liên quan đến chuyện tuyển chọn phụ hoàng cũng sẽ không tham dự sao?” Trên khuôn mặt nhỏ hiện ra biểu thình thật sự nghiêm túc, khiến mọi người không hiểu gì hết. “Đương nhiên, liên quan đến việc thi tuyển, trẫm sẽ không can thiệp! Con đứng lên đi!” Hoàng thượng cũng không biết bé muốn làm cái gì, nhìn bé mang theo chút mong chờ. “Nhi thần tạ ơn phụ hoàng!” Địch Vũ Liễn tạ ơn đứng dậy, chuyển mình nương theo người đang đỡ dậy, che giấu chỗ bị thương, nhếch mép nhìn Thôi Hiểu Phong đang nước mắt lưng tròng, thanh âm lạnh lẽo của trẻ con lần thứ hai vang lên trong Mậu Học Hiên, “Ai cho phép đưa nó đi! Đem nó nằm xuống trở lại!” Mọi người ngẩn người, cái gì? Hoàng thượng đã buông tha Thôi Hiểu Phong, Thập lục hoàng tử này muốn kháng chỉ hay sao? [1] Xuất xứ của câu nói Bố trí nơi chết để sau đó được sống, nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất Sau khi nước Tần bị diệt vong, Hán vương Lưu Bang sử dụng sách lược của đại tướng Hàn Tín, tấn công và giành được vùng đất Quan Trung của nước Tần ngày xưa, đặt nền móng cho việc tranh giành thiên hạ với bá vương Hạng Vũ của Tây Sở. Năm 204 trước CN, Lưu Bang cử đại tướng Hàn Tín và Trương Nhĩ, dẫn quân Hán tấn công vào nước Triệu, họ bắt buộc phải đi qua Tỉnh Hình Khẩu. Triệu Vương Yết và đại tướng Trần Dư thống lĩnh hai mươi vạn binh mã, tập kết tại Tỉnh Hình Khẩu, chuẩn bị nghênh chiến. Quân sư nước Triệu là Lí Tả Xa hiến kế cho Trần Dư “Hàn Tín thừa thắng tấn công vào Triệu, khí thế hừng hực không gì ngăn cản nổi. Tuy nhiên quân Hán hành quân đường dài, lương thực thiếu thốn, hai bên Tình Hình Khẩu đều có núi, đường thì chật hẹp, xe ngựa qua lại khó khăn, quân Hán đi chưa được trăm dặm thì quân chở lương thực tất sẽ bị bỏ lại phía sau. Chúng ta có thể cử ba vạn tướng sĩ đi đường tắt sau để cắt đứt đường vận chuyển lương thực của chúng, ngài dẫn quân chặn quân Hán phía chính diện, lại đào hầm sâu một chút, đắp thành luỹ cao một chút, cố thủ doanh trại, không giao chiến với quân Hán. Như vậy thì, phía trước bọn chúng không thể tấn công được, cũng không thể lui lại phía sau, lại không có lương thảo, chúng sẽ rơi vào thế bí. Không bao lâu sau thì chúng ta có thể bắt được Hàn Tín.” Trần Dư không nghe theo ý kiến của Lí Tả Xa, tự cho rằng quân đội của mình vượt xa quân Hán gấp nhiều lần, nhất định không thể thua trận được. Hàn Tín thăm dò biết được kế sách của Lí Tả Xa không được dùng thì vô cùng vui mừng, bèn tập kết binh mã tại nơi cách Tỉnh Hình Khẩu hơn ba mươi dặm. Quá nửa đêm, Hàn Tín phái hai ngàn kị binh, mỗi người đều mang theo một lá cờ của quân Hán, từ con đường nhỏ vòng đến mặt phía sau của doanh trại quân Triệu, mai phục ở đó, đợi đến khi quân Triệu huy động toàn bộ lực lượng xuất kích thì sẽ đột kích vào đại doanh của quân Triệu, hạ cờ của quân Triệu xuống và cắm cờ của quân Hán lên. Hàn Tín lại phái một vạn người ngựa dẫn đường trước, bày thế trận men theo bờ sông. Trần Dư nhìn thấy tình hình đó thì cười lớn nói “Xem ra thì Hàn Tín chỉ có hư danh! Một trận sống mái là điều tối kị của nhà binh, đó là tự tìm chỗ chết!” Trời sáng, Hàn Tín dẫn theo binh mã, dựng cờ soái, tiến về Tỉnh Hình Khẩu. Quân Triệu lập tức nghênh chiến. Sau khi giao chiến, quân Hán giả bộ thua trận rút lui, vứt bỏ hết trống cờ, rút lui vào trận địa bờ sông. Trần Dư không biết đó là mưu kế, bèn chỉ huy toàn bộ quân truy kích kịch liệt. Lúc đó, hai ngàn khinh kị binh đã phục sẵn của Hàn Tín thấy toàn bộ quân Triệu đã xuất kích, lập tức tiến vào doanh trại của quân Triệu, nhổ cờ của quân Triệu, thay vào đó bằng cờ của quân Hán. Quân Triệu đuổi tới trận địa bên bờ sông, quân Hán không có đường lui, đành phải bạt mạng chém giết. Quân Triệu đã lâu không thắng trận, sĩ khí bắt đầu uể oải, lại đột nhiên phát hiện ra rằng trong doanh trại của mình toàn bộ đều cắm cờ của quân Hán, lòng quân bỗng rối bời, bỏ chạy tan tác. Quân Hán thừa cơ tấn công, đánh bại quân Triệu, Trần Dư bị giết chết, Triệu Vương Yết bị bắt sống. Sau đó, các tướng sĩ có thỉnh giáo Hàn Tín “Đánh sống mái một trận là điều tối kị của nhà binh, vì sao tướng quân rõ ràng đã biết mà vẫn phạm phải, nhưng lại giành được thắng lợi?” Hàn Tín đáp “Đó chính là điều mà trong binh pháp đã nói “Trí chi tử địa nhi hậu sinh, đầu chi vong địa nhi hậu tồn’ Bố trí nơi chết để sau đó được sống, nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất. Quyết chiến một trận sống mái, khiến cho binh sĩ bị đặt vào chỗ không còn đường để lui, họ mới chiến đấu hết mình, để cầu được sinh tồn.” SOURCE
1001-dem- download am-muu-ngoai download anh download anh-sao-ch download anna-karenina_qu download ba-ba-mon-dich-tieu-vuo download bach-co download ban-hoc-xin-dung-de-y-de download ban download bat-diet-lon download bat-hu-kiem-t download boss-la-nu-phu download buom-trang-trong-tay-h download cao-thu-kiem download cau-xin-cac-nguoi-cho-con-duong download chang-re-sieu-cap-wt2_phu-gia download chi-muon-yeu-em-nhie download chien-dau-ch download chien-than-bat-bai-508 download chien-tranh-v download chong-yeu-k download co-du download co-tu-lam-n download co-vo-la-ca download cung-chieu-theo-sach-giao download cung-ngay-ly-hon-voi-dai-lao-toi-bien-nh download cuoi-nhanh-va-chi-sung-mo download dac-cong-hoang-hau-nu-dac-cong-xuyen-qua-thanh-thien-kim-thu download dai-k download dao-ma-n download dem-mua-choc-phai-tong-giam-doc-tri- download download dinh-cap-than download dinh-cap-tong-su-60 download do-de-nha-ta-lai-teo-roi-2 download dong-phuong-giao-chu-den-d download du-am-van-con-thoang-be download dung-nghi-em-se-thuoc-ve-nguoi download giac-mo-ty download giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-gia download hao-hoa-phong-nha-trie download hao-mon-sinh-con-hang download hao-vuon download he-thong-tu-chan-sieu download hoa-duyen-chi-no download hoc-tap-cung-yeu- download hoc-vien-dan download hoi-han-m download hu-nu- download ke-hoach-theo-duoi-vo-cua-da-tien-sinh- download khi-phi-khong-de download kinh-thien-kiem download lac-mat-co-dau download lang-thieu-nhe-mot-chu download lau-chu-vo download lay-nham-chong-d download lop-hoc-ki download ly-trieu-loan-than- download moi-dem-mot-cau-chuyen-ki download nam-than-bien-than download nguoc download download nhat-duoc-ong-xa-si download nhat-ky-bao-thu-cua-nu-tong-tai-trung download nhat-ky-be-cong download nong-truong-lung-c download nu-quan-lan download ong-xa-tro-ve-co-yeu-cau-gi download ph download phong-than-chau-36 download phuong-hoang-tai-thuong_quy download quy-ho-bat download re-quy-troi-cho- download sat-thu-hoang-phi-la download sieu-cap-than-co-nhan-d download sieu-cap-thieu download su-phu-kho download suoi-am-v download ta-khong-lam-thai-tu-phi-ta-muon-la download ta-moi-la-boss_qu download ta-thang-cap- download ta-tu-luyen-da-5 download tay-lam-yeu-ca_q download tham-kien- download th download thien-tu-ki download thieu-gia-bi-bo download thoi-dai-moi-dia-phu download thu-phuc-tong-tai-c download thuan-huyet-huye download thuy-trie download tich-ho download toan-the-gioi-deu-biet-ta-la-ngu download toi-khong-ngo-toi-lai-la-nguoi-hot-nhat- download tong-giam-doc-bac-ty-khong-de-choc-57 download tong-tai-daddy-khong-the-t download tong-tai-la-tinh download van-co- download van-da- download van-gioi-vi download vat-hy-sinh-nu-phu-nuoi-con-hang download vinh-hang-thanh-vu download vinh-hang-thanh-v download vinh-hoa-phu-quy-phu-t download vo-nham-phong-len-nham-g download vo-nho-cuoi-cung-em-da- download vo-nho-ga-thay-duoc-sung-len-may- download download vo-yeu-bao-boi-cua-luc-tong-32 download vo-yeu-nong-bong-dung-hon download vo-yeu-nong-bong-dung-ho download xuyen-sach-vao-mat-the-om-dui-nam-chu-mo download yeu-em-co-gai-cu download yeu-em-gai-cua-ban download
Đứng bên bờ hồ, Địch Vũ Liễn ngửa mặt trông lên, Si Mị đã bay mất tăm. Nàng cuối đầu xuống, không nhịn nổi lại chơi đùa với chiếc chuông nhỏ trên tấm bùa bình an đeo bên thấy vậy, Tử Địch sau lưng nàng đắc ý reo một tiếng, nếu nàng ta có đuôi, khẳng định cũng đã sớm vểnh lên, ngoắt qua ngoắt lại rồi. Nàng ta ra sức nháy mắt với tỷ tỷ của nàng, ngụ ý mình đây là thiên tài, đoán thật Tiêu thì tỏ vẻ bất khả tư nghị, tuy là từ đầu đến cuối chủ tử nhà nàng chỉ một kiểu biểu tình, nhưng hễ là người hầu hạ lâu năm bên cạnh đều hiểu rõ tâm tình của nàng hiện tại không chỉ tốt bình thườngLúc này, Tiểu Phúc Tử đi đã lâu lại về tới, bước đến bên cạnh Địch Vũ Liễn, hắn mang sự tình đã điều tra rõ cung kính bấm báo, nói “Vương gia, Vũ Văn Dật Thần đó…” chính là kẻ chặn đường ưng, hắn vốn tính nói vậy, rốt cuộc lại bị Địch Vũ Liễn chặn nhắc tới tên của cái gã vẫn lẫn quẩn trong đầu mình từ trưa tới giờ, Địch Vũ Liễn hơi nghiêng đầu, buộc miệng liền thốt ra “Đúng rồi, hôm nay hắn làm gì ở đâu?”“…,” Tiểu Phúc Tử gạt đi cảm giác thắc mắc, nghĩ là chủ tử thần thông quảng đại đã rõ chuyện mình muốn bẩm báo, lại mừng thầm vì vấn đề nàng hỏi, may mắn Tử Địch đã bảo hắn điều tra, nhờ thế mà hắn có thể đáp được, “Hồi bẩm Vương gia, nô tài nghe nói hắn vì không thể vào Ngự Y Viện, đã được người nhà an trí vào trong Ngự Lâm Quân.”Địch Vũ Liễn khó hiểu nhìn Tiểu Phúc Tử, nhếch nhếch hai hàng lông mày, từ Ngự Y Viện đến Ngự Lâm Quân, khoảng cách không khỏi có chút quá xa.“Hắn chiều này đã vào Ngự Lâm Quân, hẳn phải nằm trong đội ngũ phụ trách ở Phúc Thọ Viên.”Vậy lần này nàng có thể trông thấy mặt mũi hắn rồi! Địch Vũ Liễn không nhịn được mà nghĩ như vậy.“Có phải nên đem hắn…” trói lại, đánh đập tra khảo một phen? Tiểu Phúc Tử đang định xin chỉ thị, thì thấy Địch Vũ Liễn phất tay ngăn lại không để hắn nói tiếp.“Không cần đem hắn tới đây.” Địch Vũ Liễn đã hiểu lầm ý của Tiểu Phúc Tử, nàng lại cuối đầu xuống búng chiếc chuông vài cái, trong khi cân nhắc hiện tại hẳn nên đến Phúc Thọ Viên coi thử, chưa kịp phát giác ra mình có vẻ như hơi nôn nóng, nàng đã cất bước đi được vài bước, suy nghĩ xem có nên gọi Si Mị quay lại hay không, nàng liền ngừng cước bộ, ngửa đầu lên trời, đúng lúc trông thấy Si Mị từ đằng xa bay thế mà, nàng còn chưa rời đi chỉ chấp tay đứng bên bờ hồ, tính huýt gió, gọi ái ưng xuống thì, lại nghe thấy một chuỗi âm thanh dài, nhỏ vang lên, âm lượng không lớn, nhưng thong thả, du dương, cùng lúc, ái ưng của nàng sau khi lượn vài vòng trên trời, liền bay về hướng phát ra âm thanh từng nghĩ tới có người có thể gọi được ưng của nàng, Địch Vũ Liễn biến sắc, nổi giận hạ lệnh “Đi! Bắt tên gia hỏa đã phát tiếng gọi Si Mị đến cho bản vương!”“Dạ?” Ba người Tiểu Phúc Tử sửng sốt, không hẹn mà vô cùng kinh ngạc thốt lên, ba người lắng tai tỉ mĩ nghe, đáng tiếc, không nghe được Vũ Liễn ngoảnh lại nhìn bọn họ, phát hiện bọn hắn mặt mũi ngơ ngác, nàng nhăn mày hỏi “Các ngươi không nghe thấy âm thanh gì?”Ba người cùng lắc đầu, liền thấy Địch Vũ Liễn như đã nghĩ ra cái gì, một vẻ bàng hoàng chưa từng thấy hiện lên trên mặt nàng, đợi ba người kịp phản ứng, nàng đã thi triển khinh công, lướt qua mặt hồ, chớp mắt bỗng mất Phúc Tử phục hồi lại tinh thần đầu tiên, vội vàng kêu hai người còn lại cùng nhau đuổi Vũ Liễn sở dĩ cảm thấy bàng hoàng, là bởi vì ba người Tiểu Phúc Tử bên cạnh nàng võ công đều không kém, vậy mà cũng không nghe ra âm thanh nọ, tức thì, nàng liền trong chớp mắt hiểu ra kẻ phát ra tiếng đã dùng “Thượng huyền thiên âm” để gọi Si Mị, nếu không phải nội lực của nàng đủ cao, hẳn nàng cũng không nghe nghĩ nếu đã có năng lực gọi Si Mị đến, thì tám phần mười cùng kẻ chặn tin tức Si Mị mang theo có liên hệ, trong lòng không khỏi nổi cơn thịnh nộ, ngay tức thời lửa giận bừng bừng giết tới hướng ái ưng bay xuống, chuẩn bị xé người nào đó ra thành tám một đường, Địch Vũ Liễn cứ luôn nghĩ nếu không phải nàng phát hiện được, mai sau ví như lại kêu Si Mị đi truyền tin tức trọng yếu gì, há chẳng phải vô cùng dễ dàng để cho đối phương biết? Người có công lực bậc này, lại có thể ra vào hoàng cung, nàng cặn kẽ tính cũng không vượt quá con số mười người, không ngoài phụ hoàng nàng, hoàng thúc, ám ảnh vệ bên người phụ hoàng, vân vân, nhưng dù là những người này, cũng không ai có khả năng triệu gọi Si Mị của nàng, càng không lý do gì phải chặn tin tức của nàng. Nghĩ đến đây, nhận định kẻ này nàng không thể xem thường, nàng nhảy lên nóc nhà, trực tiếp dùng lối tắt, tăng tốc độ chạy tới chổ lúc cảm giác nàng đã đến nơi rồi, Địch Vũ Liễn dự tính từ trên nóc nhà nhìn bao quát xuống các ngõ đường, tìm tên dám cả gan làm loạn gọi ưng của mình đến. Nàng còn chưa kịp tìm, một thanh âm quen thuộc, hẳn nên nói là trưa hôm nay đã nghe qua, khiến nàng dư vị suốt cả buổi chiều truyền đến tai âm dịu dàng, dễ nghe, mang theo chút sủng nịch, chút bất đắc dĩ, còn pha chút dỗ dành, nói “Tiểu Ưng a, ngươi sao lại chạy tới chỗ này hả? Chắc chắn là Dật Tân gây sự, đuổi ngươi đi, có đúng không? Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối không có ý đuổi ngươi, cho nên đừng có buồn, cứ theo ta về nhà đi nha!” Vũ Văn Dật Thần gọi Si Mị xuống, để cho nó đứng lên cánh tay trái mình, đùa với nó một lúc xong thì nói với Si Mị, không biết ưng kia nghe có hiểu hay không, nhưng trái lại Địch Vũ Liễn đúng lúc từ trên nóc nhà nhìn xuống nghe rất rõ nhìn nam tử ngồi chồm hổm trong một hốc nhỏ hẻo lánh, người khác khó chú ý đến, cùng với ái ưng của nàng nói chuyện, nhờ thanh âm kia và Vũ Văn Dật Tân được y đề cập tới trong lời nói, lửa giận trong lòng do đã nhận ra được đối phương là ai, liền bị tiếng cười “Hì hì” bình thường ấy dập Văn Dật Thần đứng lên, khó xử nhìn Si Mị, nói thầm “Ta phải làm sao mới có thể thần không biết, quỷ không hay mang ngươi ra khỏi cung hả? Ngươi không thể bay loạn trên kia nữa, nếu để cho Liễn Vương khủng bố nọ phát hiện được, liền nguy!”Thần không biết, quỷ không hay? Thật lớn gan, còn định trộm ưng của nàng! Người nào đó ở bên trên tức tối nghĩ. Lại nghe tới hai chữ “Khủng bố” gắn lên đầu mình, khuôn mặt người nào đó lập tức trở nên khó coi.“Nghe Dật Tân miêu tả, tiền nhậm chủ tử của ngươi không phải đáng sợ bình thường. Trưa nay ta không cẩn thận đã đắc tội với hắn, tuy ta không thấy mặt hắn, nhưng từng cơn từng cơn ớn lạnh ngoài cửa sổ truyền vào đã có thể khiến ta khẳng định hắn thực sự cực kỳ khủng bố hệt như lời đồn!” Cùng với một chú ưng nói chuyện, Vũ Văn Dật Thần đúng là không hề cố kỵ, nghĩ gì liền nói đó!Ớn lạnh? Mắc mớ gì tới nàng, cuối mùa đông, không lạnh chẳng nhẽ phải nóng mới chịu!? Hơn nữa, nàng trở thành tiền nhiệm chủ tử của Si Mị hồi nào!? Vì sao thành tiền nhiệm? Trán của người nào đó không chú ý đã nổi lên một cọng gân xanh.“Nếu lại để cho tiền nhiệm chủ tử của ngươi biết được ngươi ở chổ ta gần một tháng, tờ giấy trong ống tre nhỏ truyền tin kia cũng do ta xé, ngươi nói, hắn sẽ làm gì?”Nàng sẽ rút gân hắn, lột da hắn, cho hắn thật sự cảm nhận chổ khủng bố của nàng thử xem! Lửa giận bị dập tắt một lần nữa được nhóm lên trong lòng Địch Vũ Liễn.“Ta khẳng định mạng nhỏ khó toàn á! Kỳ thực, Liễn Vương hồi còn nhỏ hắn rất đáng yêu.”Nghe câu này, lửa giận trong lòng người nào đó có xu thế cháy nhỏ lại.“Chỉ là lạnh như băng, không thích nổi!”Sắc mặt người nào đó tăng thêm vài phần u ám.“Với lại, phẩm vị của hắn ra sao vậy a! Hồi nhỏ thì mặc một thân đen, lớn lên càng tệ hơn, bắt người chung quanh cũng một thân đen, khó coi chết được! Càng khỏi nhắc tới phủ đệ hắn chuẩn bị tới ở cạnh bên chúng ta, phủ đệ kia cũng bị hắn làm thành đen như mực. A! Thật sự là phủ đệ kia bị tàn phá đến không còn hình dạng khiến ai cũng không nỡ lòng nhìn!” Vũ Văn Dật Thần chịu không nổi mà phê bình, mỗi lần hắn đi ngang qua phủ bên cạnh liền không nhịn nổi muốn nói như nào đó đại hỏa, nàng thích màu đen trở ngại gì hắn? Vì cái gì mỗi thứ hắn phải mỗi phê bình?“Còn nữa, hắn đặt tên cũng rất kém phẩm vị, Si Mị! Ngươi nghe xem, ngươi đẹp như vậy sao có thể bị kêu bằng một quỷ danh như thế hả? Rất khó nghe a! Vẫn là Tiểu Ưng ta đặt cho ngươi đơn giản, dễ nhớ, thuận tai!”Quỷ danh!? Người nào đó có loại cảm giác suýt nữa bị tức đến ói máu.“May mà khi hắn còn bé, cái lần ta thấy hắn, đã phản ứng kịp nhanh, nghe hắn là hoàng tử, ta liền gấp rút bỏ chạy! Bằng không, để hắn tóm được, mấy năm qua đâu có ngày an ổn a!”Có ý tứ gì!? Lẽ nào hắn chạy không thành công, bị nàng bắt được, liền có nghĩa là hắn không sống yên ổn qua ngày ư? Người nào đó bắt đầu nghiến răng nghiến lợi.“Nói tóm lại, không thể để hắn tìm thấy ngươi, cũng không thể để hắn phát hiện ra ta, ta muốn bị đuổi khỏi Ngự Lâm Quân sớm một chút, có thể lánh hắn bao xa thì lánh bấy xa, Tiểu Ưng, ngươi nhớ cũng phải trốn hắn nha!”Mình hắn trốn còn chưa đủ, còn giựt giây con ưng của nàng đi bụi! Địch Vũ Liễn đen mặt vì tức.“Người trong hoàng tộc, thì phải tránh xa một chút, đặc biệt là Liễn Vương!” Thường ngày, không có người khả dĩ để cho hắn nói hết nỗi lòng, Vũ Văn Dật Thần khó tránh khỏi cùng với một chú ưng nói chuyện thỏa thích thật cuối cùng, tựa như đổ dầu vào lửa, vì sao đặc biệt là nàng!? Người nào đó phẫn nộ rồi.“Tiểu Ưng, thời gian không còn sớm, ta hãy cứ giao ngươi cho Tần Thuật thúc thúc cất giữ chắc được! Chờ tới lúc ta xuất cung, sẽ mang ngươi trở về!” Vũ Văn Dật Thần đứng dậy ló đầu ra kiểm tra một chút, phát hiện không có người nào, bèn vui vẻ ôm Si Mị đi tới chổ Quang Vũ Môn, chổ đó có Tần Thuật có quan hệ tốt với ngũ thúc của hắn, đối với hắn cũng tốt, hơn nữa canh ở nơi đó toàn người quen, chắc sẽ không nói lung tung ra tiếc hắn chú ý trái phải trước sau, duy chỉ quên phía trên, chỉ thấy Địch Vũ Liễn đứng ở trên nóc, càng nghĩ càng thấy tức, rốt cục lửa giận phun trào trong thầm lặng, Vũ ~~~ Văn ~~~ Dật ~~~ Thần! Người nào đó gào thành tiếng trong bụng, muốn bị đuổi khỏi Ngự Lâm Quân, nàng tác thành cho hắn! Thích trốn nàng phải không, muốn tránh thật xa phải không! Được, nàng không để hắn như ý!Thế là, đương lúc ba người Tiểu Phúc Tử tìm được Địch Vũ Liễn, nàng đã nhảy từ trên nóc xuống dưới. Ba người nhìn vẻ mặt chủ tử nhà bọn hắn nom tái mét, cả người tản ra sát khí, trong bụng sờ sợ nghĩ “Rốt cuộc kẻ nào xui xẻo rồi!?
Chính vì vậy mà sau khi bữa tối hôm nay kết thúc, Vũ Văn Dật Thần đương nhiên bị cha cậu chộp tới thư phòng chuẩn bị cho ngày mai, đúng kiểu nước đến chân mới nhảy. Tuy nói rằng trong lòng cậu không tình nguyện, tự mình lẩm bẩm than vãn việc nghỉ ngơi bị quấy rầy nhưng cũng chỉ có thể thật biết điều nghe lời cha cậu mà làm theo. Kết quả đương nhiên là tra tấn cha cậu sớm ngày hôm sau, bởi vì buổi chiều Vũ Văn Dật Thần sẽ tham gia thi tuyển nên cha cậu liền miễn buổi luyện võ sáng sớm. Dù là miễn nhưng cũng không có nghĩa là cậu được phép ngủ nướng, vẫn phải dậy sớm như bình vị trưởng lão lớn tuổi dự định giám sát cậu ôn tập cho tới tận trưa, mong mỏi cậu có thế nhớ này nhớ nọ một ít, phát huy khả năng hơn bình thường. Nhưng đến khi các vị trưởng lão đều đã dậy từ lâu, đứa nhỏ khờ kia tuổi còn trẻ, hẳn là tràn đầy sức sống lại chẳng thấy bóng dáng đâu? Sau khi chờ đợi một thời gian chừng khoảng hai nén hương, bốn vị trưởng lão trong lúc chờ đợi cuối cùng cũng bùng nổ tức giận, phái người đi gọi cậu, nhận được câu trả lời một cách dĩ nhiên là không tìm thấy người, cửa sổ phòng ngủ của Thiếu tông chủ đóng chặt một cách kỳ quái, gọi cửa phòng thế nào cũng không có người đáp người thở phì phì chạy vọt tới tẩm viện của cậu, thấy cửa sổ phòng ngủ của cậu thật sự chính xác là đang đóng chặt. Khuôn mặt Đại trưởng lão lúc này biến đen, hay là Thiếu tông chủ nhà ông căn bản không đem chuyện ngày hôm nay là chuyện quan trọng, bây giờ vẫn còn đang ngủ!?“Phá cửa ra cho ta!” Đại trưởng lão tức giận trầm mặt, ra lệnh.“Oanh”, hai tên nô bộc đi lên phá cửa, sau đó lui về, để cho bốn vị trưởng lão đi vào bên trong, bốn người liền thấy được Vũ Văn Dật Thần đang nằm trên giường, nó quả nhiên vẫn còn đang ngủ! Tiếng động lớn như thế mà không thể làm cho nó tỉnh dậy! Chỉ thấy trên người nó đắp một cái chăn, ngửa mặt lên trời ngáy to nằm ngủ, khuôn mặt lúc ngủ khờ khạo, tựa như đang gặp mộng đẹp, trên mặt còn mang vẻ tươi cười thản này thật là làm cho bốn vị trưởng lão tức điên lên, tiếng rống giận dữ lúc này suýt chút nữa lật ngược nóc nhà, mà Vũ Văn Dật Thần vì thế mới bị đánh thức, thấy cảnh này, vội vã trèo xuống giường, ngoan ngoãn ủ rũ cúi đầu để cho bốn vị trưởng lão thay nhau giáo huấn, khuôn mặt nhỏ nhắn cúi thấp xuống, biểu tình rất chi là vô tội…Buổi trưa trôi qua rất nhanh, thời gian tuyển chọn thư đồng cho Thập lục hoàng tử đã thư đồng của chư vị hoàng tử tại Diên Huyên Quốc đều xuất thân là con cháu quan gia quý tộc, cho nên việc tuyển chọn thư đồng thường được tổ chức tại Thượng Viện của Quốc Tử Học bên ngoài Huyên Cấm Thành. Việc tuyển chọn đều do các vị Thái phó của chư vị hoàng tử đích thân làm, còn Hoàng thượng sẽ là người ra quyết định cuối cùng xem hai người nào trúng khác, tuy có quy định rằng thư đồng của hoàng tử chính thức vào học tại Tuệ Võ Điện phải qua sáu tuổi, nhưng trên thực tế con cháu quan gia cũng giống như những vị hoàng tử, từ khoảng bốn tuổi đã được giáo dục nghiêm khắc, nên tuyển chọn cũng tương đương với việc khảo sát trình độ các vị con cháu quan gia này ra sao, tư chất như thế nào, nói chung, là sẽ phải thi tuyển chọn thư đồng lần này không hề giống với trước kia, bất gì ai là quan viên trong Yến Đô, dù là quan lớn hay quan nhỏ, có phải là nhà danh môn hay không, chỉ cần con cháu ở độ tuổi phù hợp là có thể tham gia tuyển chọn. Địa điểm tuyển chọn cũng chuyển từ Tuệ Vũ Điện sang Mậu Học Hiên, giờ Thân[1] bắt đầu cuộc thi. Diên Lân Đế tự mình ra đề, Hàn Lâm Viện cử Văn công công cùng Thái phó Vương Trí Lợi của Thập lục hoàng tử làm giám khảo, Thập lục hoàng tử sẽ là người ra quyết định cuối cùng xem tuyển chọn Văn Dật Thần cùng đi với các vị trưởng lão nhà mình, một canh giờ trước giờ thi đã đến Quang Vũ Môn tại phía Bắc Huyên Cấm Thành. Tới nơi mới thấy những đứa nhỏ có độ tuổi phù hợp cùng với người nhà của họ đã đứng chen chúc ngoài cổng thành. Những đứa trẻ tham gia tuyển chọn có vài người giống như cậu đã bị rớt vài năm, cũng có người mới chỉ vừa đến tuổi tham gia cuộc thi tuyển này. Cũng bởi tư cách của những người tham gia tuyển chọn năm nay được hạ thấp xuống, thế nên số người tham gia năm nay so với năm trước đông hơn gấp bội. Đứa trẻ tham gia tuyển chọn trước hết đến phía sau cửa thành đăng ký tên, xuất thân với thái giám ở đó, sau đó nhận lấy một tấm thẻ bài ghi trên đó tên của mình rồi tiếp tục chờ lúc chuẩn bị tiến cung, lại thấy người nhà đi theo những đứa trẻ đó dặn tới dặn lui con cháu nhà mình. Khi còn gần nửa canh giờ nữa sẽ đến giờ Thân, nhưng đứa nhỏ tham gia tuyển chọn xếp thành hàng, được thái giám trong cung dẫn đường tiến vào cung, người nhà của chúng tất phải đứng đợi ngoài cửa là lần đầu tiên Vũ Văn Dật Thần tiến vào Huyên Cấm Thành. Do cậu lớn tuổi nhất, đầu cao nhất, nên mới được đi ở cuối hàng; cậu không hề giống những đứa nhỏ khác nơm nớp lo sợ, ngược lại còn khá thoải mái ngắm nhìn hoàng cung. Khuôn mặt nhỏ nhắn khờ khạo tràn đầy ngạc nhiên, ấn tượng đầu tiên của cậu với hoàng cung chính là oa, tường thành thật cao lớn, sang trọng trang nghiêm, ấn tượng thứ hai là nơi này khiến cho người ta có cảm giác thật khó thở, cuối cùng trong đầu cậu cũng xuất hiện ý nghĩ rằng sau ngày hôm nay, cậu sẽ không bao giờ đặt chân tới nơi này một lần nữa. Cậu với hoàng cung là vô duyên, không có duyên, tuyệt đối không có bất kỳ mối quan hệ nào!Trong lúc cậu đang suy nghĩ, hàng người mới đi được một lúc đã dừng lại. Tuy rằng đứng cuối hàng nhưng do ưu thế chiều cao, Vũ Văn Dật Thần thấy được bị dừng là do có một vị công công xuất hiện chặn đường cả đội, còn thái giám vốn đang dẫn đầu hàng lại cúi đầu khom lưng đối với vị công công kia, cực kỳ cung chắn là một người có quyền lớn! Vũ Văn Dật Thần thầm tới chính là Văn công công phụ trách làm giám khảo lần thi này, chỉ thấy sau khi ông ra lệnh cho cả đội đứng lại, liền cầm lấy bản danh sách trong tay vị thái giám kia rồi bắt đầu điểm danh, lần lượt quan sát thẻ bài của từng đứa công công dường như đang phân chia những đứa nhỏ mà ông ta điểm danh tới, có một vài người đứng bên phải ông ấy, còn phần lớn những người còn lại đứng ở bên trái ông. Cùng lúc đấy, có một tên tiểu thái giám đi theo ông ghi lại tên vào một quyển giấy khác, dựa vào tần suất người ấy viết, Vũ Văn Dật Thần đoán rằng người ấy chỉ ghi lại tên của những đứa nhỏ đứng bên phải.“Vũ Văn Dật Thần!”“Có.”“Vũ Văn thiếu tông chủ, mời ngài đứng sang bên này!” Vũ Văn công công cười rất nhã nhặn, vừa nói vừa chỉ vào bên phải của chính Văn Dật Thần phát hiện ra một điều là toàn bộ những người đứng bên trái đều là con cháu danh môn, quan lại; mà vị công công này cũng chỉ trưng ra khuôn mặt cười nhã nhặn với những người này, điển hình cho một con quỷ tham tài. Cậu âm thầm oán thán, thủng thỉnh đi tới đội phía bên theo lại thấy Văn công công ra lệnh cho vị công công vốn dẫn đầu đội mang toàn bộ những đứa nhỏ đứng bên trái ra ngoài, ngoài ra còn sai vị đó mang bản danh sách đầu tiên đi hủy. Vị công công kia muốn nói rồi lại thôi, dưới cái trừng mắt của Văn công công chỉ có thể gật đầu đáp phải nói là hễ là con em đến tuổi đền có thể tham gia tuyển chọn sao? Nhưng sao xem tình huống trước mắt này rõ ràng cho thấy vị công công này đã giấu diếm bề trên, tự tiện làm chủ, chỉ nhận con cháu danh môn, giảm thiểu đối thủ cạnh tranh. Xem ra ông ta không chỉ là người có quyền lực lớn mà còn là một thằng cha dám cả gan làm loạn! Đã nói dính đến triều đình cùng hoàng cung là không có chuyện gì tốt, y như rằng, thật đen tối! Âm hiểm nha! Vũ Văn Dật Thần tiếp tục oán thầm, chân lại vẫn tiến về phía trước theo cả đội mà đi, thường xuyên quay đầu nhìn lại nhóm trẻ con đang xếp thành một hàng đang lùi dần về sau kia, hơn nữa cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra với nhóm đi về hai hướng ngược nhau ngày càng cách xa nhau, Vũ Văn Dật Thần vừa đi vừa quay đầu chợt thấy cả nhóm đang lui dần kia bị một gã tiểu công công chặn đầu dừng lại. Vũ Văn Dật Thần không thấy rõ rằng lắm vẻ mặt của vị công công kia, chỉ thấy người ấy lấy ra cái gì đó cho vị công công dẫn đầu nhóm đó xem, nhận lấy bản danh sách ban đầu, đồng thời thay đổi hướng đi, mà hướng đi kia tuyệt đối không phải là hướng xuất Văn Dật Thần quay đầu lại, nhìn vị Văn công công phía trước một cách đầy thông cảm, thầm nghĩ người thật đáng thương, ông ta xui xẻo rồi, khẳng định là thật sự xui xẻo! Thú vị đây, chốc nữa cậu cũng muốn xem vị công công này ứng phó thế nào? Á! Không đúng, chuyện này liên quan gì đến bản thân mình chứ! Cậu cần phải nghĩ xem làm thế nào an toàn trượt cuộc tuyển chọn ngày hôm nay mới đúng!Vũ Văn Dật Thần cau mày, nhớ lại trước khi tiến cung, Đại trưởng lão có dặn dò cậu là cha cậu buổi sáng đã phái người về nhà truyền lời, mọi chuyện đã được chuẩn bị rất tốt, cậu không phải căng thẳng gì hết, trả lời đúng hay không đúng cũng đều không sao, chỉ cần viết tên lên bài, viết chữ ngay ngắn rồi nộp bài là được! Aizz, nghe xem, sao cậu lại có cảm giác lần này tuyệt đối không thể trốn thoát vậy?Vũ Văn Dật Thần tưởng tượng một chút về cảnh sau này mỗi ngày đều tiến cung, làm bạn bên người của một vị hoàng tử, chợt thấy sau lưng nổi da vì lẽ đó, ánh mắt trước kia vốn làm cho người ta có cảm giác mộc mạc chất phác nay lại xoay tròn tới lui, ngắm ngắm trái, ngó ngó phải, liếc mắt một cái về phía đám thái giám đang hộ tống phía trước nhóm mình, sau lại quay đầu nhìn lại con đường nhỏ không người, lúc này đây tại đáy lòng mới nổi lên lời khen ngợi Hoàng cung thật là lớn nha! Lớn mới tốt! Ở nơi lớn như thế này, lạc đường là điều bình thường, đúng không? Chân Vũ văn Dật Thần di chuyển thật nhẹ nhàng chậm không cẩn thận bị tụt lại phía sau rồi! Vũ Văn Dật Thần dừng bước, nhìn hàng người vẫn đang tiếp tục bước đi, trên khuôn mặt khờ khạo nhỏ nhỏ nổi lên vẻ vô tội đáng thương. Tại nơi rộng lớn như hoàng cung này, thật xin lỗi người nhà cậu nha, cậu lạc đường mất rồi! Bàn chân lại di chuyển theo hướng một con đường khác, trong nháy mắt, người đã loáng cái không còn thấy bóng dáng đâu.
Cùng đọc truyện Nữ Hoàng Đế, Khờ Phu Quân của tác giả Vân Phi Tĩnh tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Cổ trang, cung đình, sủng , HETên gốc 女帝憨夫 – Nữ đế khờ phuBiên tập Ruby & Lily TrầnNguồn text ngocquynh520Số chương 30 chương/quyển, 7 quyểnMột con người, hai thân phận, nhưng không ai hay biết. Một người là vương gia quyền lực một tay che trời, dưới một người mà trên vạn người nhưng tính cách lãnh mạc. Trong mắt nàng việc đùa giỡn quyền mưu chỉ là trò cười. Vốn tưởng kiếp này không ai có thể bước vào trái tim nàng nhưng nàng lại can tâm tình nguyện để lòng gợn sóng vì một nam nhân khờ ngốc đó, kỳ thật là người tài hoa hết mực, vì không quyền không thế nên bị người đời đùa bỡn, ai cũng cho rằng hắn là một kẻ ngốc. Số mệnh đã định hắn sẽ đắm chìm trong tình yêu của nàng, ấy vậy mà lần đầu tiên nghe thấy câu "ta muốn ngươi" hắn đã sợ tới mức suýt ngất yêu đã khiến cho con người ta thay đổiMột người lãnh khốc vô tình, nguyện ý bỏ qua tất cả, bất chấp bí mật bại lộ, chỉ muốn khôi phục lại thân phận nữ nhi để hưởng thụ tình yêu đời kẻ khờ khạo thiện lương, vì tình yêu mà quyết định cùng nàng trở về nơi mà hắn không muốn đến, nguyện ý giúp nàng bước lên đế vị, bảo vệ nàng khỏi những mưu hại của người đời.
nữ hoàng đế khờ phu quân